Người đàn bà bí ẩn - Niê Thanh Mai


Đêm nay mọi người sẽ ngủ giấc ngon ở Côn Minh nhé!".
Cô gái hướng dẫn viên đưa cho tôi chìa khóa, kèm theo một nụ cười thân thiện. Cô ấy mặc một chiếc áo xanh dương có in một chiếc mặt trời rực rỡ trên ngực. Tôi nghĩ nếu là đàn ông, tôi sẽ khuỵu ngã trước nụ cười ấy
Có vẻ rất bí hiểm. Tôi sẽ được ở một mình. Nhưng khi đến trước cửa phòng, đã có một cô gái chờ sẵn ở đó. Cô gái có nước da xanh tái và gầy như một cái cây. Vô tình đi ngang qua gương, tôi thử so sánh và giật mình nhận ra ngay lập tức là tôi gấp đôi cô ấy.
Mẹ không muốn tôi lang thang một mình.
Tôi lang thang. Không với ai cả. Tôi mang toàn bộ số tiền dành dụm được đăng ký chuyến lữ hành khi nhìn thấy Hoàng chở một cô gái đi ngang khu nhà trọ. Hoàng nhìn thấy tôi đang đứng chải tóc ở cửa phòng. Tôi không nhìn thấy Hoàng lần nào sau đó. Và cũng không biết vì sao Hoàng lại không nói là tạm biệt như mọi người yêu nhau vẫn nói khi họ chẳng còn gì dành cho nhau.
Côn Minh lạnh. Nhưng trong phòng hơi ngột ngạt, tôi mở cửa sổ, đi chân không. Nền lan can ẩm ướt. Phía dưới chân khách sạn là khu chợ nhỏ xíu có vẻ sầm uất.
Tôi lang thang giữa chợ. Người đông. Những chiếc bạt vuông vắn trải dưới đất bán đầy rẫy vòng tay dành cho con gái. Tôi thích một chiếc màu nâu. Nhưng tôi không biết nói tiếng Trung Quốc để hỏi giá. Tôi thấy cô gái cùng phòng đang đứng ở ven đường, tôi rủ cô ấy đi cùng. Tôi muốn mua một chiếc áo len. Tôi không biết Côn Minh lạnh như thế nên mang toàn những thứ quần áo ngắn cũn và hở vai. Cô gái chọn cho tôi chiếc áo màu vàng nhạt. Có đường viền ở cổ và thêu một con mèo trước ngực. Tôi không thích mèo. Nhưng chiếc áo có vẻ xinh. Tôi đồng ý mua với giá 50 tệ. Hình như cô ấy thích màu vàng. Tất cả mọi thứ của cô ấy mang trên người đều viền cái gì đó màu vàng.
Cô gái cùng phòng dắt tôi đi qua các con phố đông đúc. Có vẻ cô ấy rành về nơi này.
- Bạn nhìn thật kỹ mọi thứ nhé. Kiếp sau của con người không quay lại được nơi mình đã đi qua đâu.
Cô gái có vẻ thành khẩn. Tôi thấy cô ấy có vẻ kỳ lạ và tâm trạng. Tôi muốn đi tiếp nhưng cô ấy không đồng ý. Cô ấy dắt tôi quay trở lại khách sạn. Đồng hồ chỉ mười giờ tối. Chợ đã vãn.
Khi trở về phòng, cô ấy không nói với tôi tiếng nào. Cô ấy vặn đèn tối và lên giường ngủ trước tôi.
Đêm, tôi tỉnh giấc khi nghe có tiếng khóc thút thít. Mở mắt, tôi thấy cô ấy ngồi thu gọn trong chiếc ghế bành. Trông tội nghiệp như một con mèo.
Ngày thứ hai.
Tôi mang theo ba lô và lếch thếch ở cuối đoàn tham quan. Dốc núi cao làm tôi mệt rũ rượi. Cô gái cùng phòng có vẻ ngoài mảnh khảnh, da xanh tái phăm phăm đi trước. Khi cô gái hướng dẫn viên mặc áo màu đỏ có mặt trời rực rỡ trước ngực đang thuyết minh về việc ra đời của di tích thì cô ấy đã lên đến đỉnh núi.
Từ dưới đất, tôi nhìn thấy cô ấy quỳ xuống trước cột đá, vẻ mặt thành khẩn - vẻ mặt đêm trước khi cô đi với tôi ở chợ đêm. Khi mọi người lên gần đến nơi thì tôi gặp cô ấy đang bước xuống từng bậc. Bước chân chậm rãi và mệt mỏi. Cô ấy không nhìn tôi. Không ai hỏi vì sao cô ấy tách riêng đoàn như thế. Có lẽ cô ấy đang nhận được sự tôn trọng tự do đặc biệt.
Cô gái dựa vào vai tôi trên đường về. Tôi để cô ấy nằm yên như thế rất lâu. Tôi không làm gì ngoài việc nhìn ra cửa kính. Ở đó có những bông hoa hướng dương vàng rực cháy sáng cả cánh đồng thuốc lá xanh um. Tôi mỏi. Nhưng không nỡ đẩy ra. Hình như cô ấy ngủ. Tôi nhìn nghiêng và thấy môi cô hơi mím lại. Nhưng từ khóe mắt đang nhắm nghiền hai giọt nước chầm chậm lăn xuống má. Khi ngẩng lên, tôi bắt gặp cái nhìn của người đàn ông lạ. Người ấy nhìn chúng tôi bằng cái nhìn ái ngại. Có lẽ anh ta thích một cô gái yếu ớt.
Đêm. Cô mang giày, quàng khăn vào cổ. Cô mặc một chiếc áo màu nõn chuối và mang găng tay. Tôi thấy cô dừng lại trước gương. Cô ấy quệt lên môi một chút son. Có lẽ son làm cô ấy tự tin hơn.
Tôi không biết cô đi đâu. Khách sạn dừng lại tối nay không có chợ ở dưới đường. Từ trên cửa sổ, tôi nhìn xuống vườn, thấy mọi thứ yên ắng và tối lạ lùng.
Tự dưng tôi sợ hãi. Tôi mang giày, mặc áo len và mang găng tay. Tôi đóng cửa rồi đi xuống vườn. Tôi gặp người đàn ông ban chiều ở đại sảnh. Anh ta chào tôi bằng tiếng Trung Quốc: "Nỉ hảo". Tôi rủ anh ta đi dạo. Không ngần ngừ, anh ta đi theo tôi.
Có lẽ ban ngày khu vườn của khách sạn rất đẹp. Trong mờ mờ tối của thứ ánh sáng vàng của ngọn đèn cao áp trên đầu, những hàng rào cắt tỉa khéo léo xanh, uốn éo một cách khéo léo. Chúng được tạo dáng như một mê cung. Người đàn ông nắm lấy tay tôi. Hai chúng tôi lạc giữa mê cung xanh ấy. Vòng quanh và không tìm được lối ra. Khi chân tê mỏi, tôi ngồi phịch xuống đất. Tôi nhìn thấy một đường mờ mờ màu trắng. Ai đó đã rải những hạt mè để dẫn đường cho lối quay trở về.
Khi chúng tôi quay trở ra. Tôi nhìn thấy cô gái cùng phòng đang ngồi trên một chiếc ghế đá màu xám. Cô ấy cầm trên tay cây sáo dài. Có lẽ cô ấy chỉ cầm theo vì tôi không hề nghe thấy tiếng sáo trong cả buổi tối.
Đêm đó tôi ngủ không ngon giấc. Vằn vện những đường gạch chéo của hạt mè trắng tràn ngập trong giấc ngủ của tôi. Những con kiến đang gặm nhấm hạt mè. Chúng mang theo hạt mè to đùng và nặng trĩu trên lưng. Chúng gặp nhau và cười sằng sặc. Tôi thấy cô gái đang gỡ từng hạt mè trên lưng chúng. Cô ấy nhai hạt mè sống. Và lũ kiến lại đi khênh những hạt mới về tổ. Nhưng chẳng bao giờ thành công.
Khi tỉnh giấc, mồ hôi đẫm ướt vạt áo sau lưng. Cô gái cùng phòng không ngồi thu lu trên ghế bành thút thít như đêm trước nữa. Tôi nhìn thấy cây sáo trên môi cô, vẫn cái vẻ say sưa như đang thổi, nhưng tôi không nghe gì hết.
Ngày thứ ba.
Buổi sáng bắt đầu bằng cơn mưa. Mưa như thế thì cuộc hành trình vẫn tiếp tục. Tôi muốn ngủ. Khi ở nhà, tôi vẫn cuộn mình trong chăn ấm khi trời đổ mưa. Hoàng sẽ mua phở hay xôi đến cho tôi. Hai đứa ngồi dưới mái hiên tầng thượng. Hoàng đọc thơ cho tôi nghe. Những bài thơ tôi không hiểu.
Mưa lớn. Cả đoàn đi tham quan đều mặc áo mưa. Xúng xính, lòe xòe. Người ta giương máy hình lên chụp mọi thứ, những phiến đá xanh cao ngất ngưỡng và đủ hình thù. Cô hướng dẫn viên liến thoắng thuyết minh. Qua làn áo mưa trong suốt, tôi nhìn thấy mặt trời trên áo cô. Nó giống mặt trời ngủ muộn sau những đám mây đen kịt trên đầu. Mưa làm mọi thứ ướt át.
Tôi không thấy cô gái cùng phòng trong chuyến đi. Nhưng tôi lại gặp cô ấy trên đỉnh tháp. Cô ấy đứng tựa vào lan can nhìn mông lung lên những tảng đá nhiều hình thù lô nhô trước mặt. Trên tay cô là một nắm hoa dại. Những bông hoa vàng nhỏ li ti như hạt nắng.
Cô ấy nắm lấy tay tôi và đặt vào đó một cành hoa dại màu vàng. Hoa ấm nóng nhưng tay cô ấy thì lạnh. Có lẽ vì trời mưa.
Cô ấy mang nắm hoa dại ấy về cắm trong phòng khi chúng tôi vào khách sạn.

Cô ấy mang găng tay, mặc áo len và đi ra ngoài.
Tôi cũng mang găng, mặc áo len và đi theo cô.
Tôi thấy cô bí ẩn và lạ lùng quá.
Sương đêm giăng mờ lối đi. Sương buốt làm ẩm ướt hai má tôi. Lối đi lạo xạo sỏi. Những viên sỏi tròn làm tôi lo lắng. Tôi sợ cô gái phát hiện ra tôi, sẽ quay lưng lại. Tôi sẽ thầm thì điều gì đó không rõ tiếng. Cô ấy giận dữ ném chiếc khăn đang quàng vào mặt tôi gào thét hãy cút đi. Thế cũng tốt. Tôi thích phiêu lưu một chút.
Cô ấy nằm ngửa mặt lên trời. Giữa một bãi cỏ rộng và xanh. Có một người đàn ông tiến đến cạnh cô. Lạ thật. Tôi không thấy bóng dáng ấy từ khi theo chân cô đến đây.
Người đàn ông mặc áo khoác trắng nhờ nhờ.
Tôi không nhìn rõ mặt nhưng dáng dấp có vẻ quen. Buồn cười. Tôi rất thích những người đàn ông vạm vỡ. Tôi thường tưởng tượng rồi tự hỏi khi họ ôm mình trong vòng tay săn chắc kia thì có ấm hơn vòng tay mềm và dịu dàng của Hoàng không.
Họ hôn nhau trên bãi cỏ. Từ xa tít tôi nhìn thấy những mảnh vụn của chiếc áo màu vàng kim tuyến lấp lánh của cô bay chập chờn trong không trung rồi rơi xuống. Có mảnh nào đó rơi xuống vai tôi. Khen khét. Tôi muốn hắt xì.
Cả nơi họ ngồi là một quầng sáng trắng xanh. Quầng sáng tỏa ra thứ âm khí lạnh lẽo. Lạnh và buốt hơn sương.
Cô gái cùng phòng quỳ trên cỏ. Cô đang bật quẹt một cách khó nhọc vì gió cứ phe phất. Tôi thấy ngạc nhiên khi người đàn ông cứ ngồi yên nhìn cô ấy loay hoay với mọi thứ. Cô ấy đốt một nắm nhang. Thứ nhang trầm rất thơm đang phảng phất vào gió. Cô ấy chia nhang thành từng nắm nhỏ và cắm trên bãi cỏ. Quanh chỗ người đàn ông ngồi.
Họ nắm tay nhau khe khẽ hát. Hình như là giai điệu của bài hát dân ca Trung Quốc. Trong suốt hành trình, tôi không hề nghe cô ấy nói một tiếng Trung Quốc nào. Nhưng bây giờ thì cô ấy đang hát. Tiếng hát trong và nhẹ như gió thoảng. Tôi nghe giọng hát ướt.
Gió tạt qua tai tôi. Lạnh tê vì mang theo sương. Tôi co người. Cái lạnh buốt vào ngực. Cô gái cùng phòng đứng xa tít đằng kia chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng. Có lẽ cô ấy lạnh gấp một ngàn lần tôi. Không còn tiếng hát nữa. Tôi nhìn phía trước, cũng chẳng thấy họ nữa. Chỉ có những đốm lửa nhỏ xíu như ma trơi chập chờn. Tôi quay lưng lại. Tôi sẽ về khách sạn.
Cô ấy đã đứng sau lưng tôi.
Đôi mắt mở to và hoảng hốt. Cô dang tay giáng vào má tôi một cái tát. Lạnh và tê buốt hơn sương. Mắt tôi nóng bỏng. Cô ấy bỏ chạy, bước chân lướt trên cỏ thoăn thoắt như bóng ma.
Tôi về phòng. Phòng bật đèn sáng ấm. Căn phòng gọn gàng chỉ có đồ đạc của tôi. Không có dấu vết nào của người khác cả. Tôi chạy xuống đại sảnh, hỏi nhân viên lễ tân bằng tiếng Việt. Cô gái lắc đầu, đáp lại sự cuống quít của tôi bằng tiếng Anh. Tôi không hiểu và cuống quít cực độ.
Cô gái hướng dẫn viên du lịch bước vào từ cửa. Mái tóc đẫm sương và phờ phạc.
- Chị hỏi gì thế?
- Tôi muốn hỏi cô gái cùng phòng với mình. Cô ấy đã bỏ đi.
- Không có ai ở cùng phòng với chị cả. Chị đã ở một mình trong suốt hành trình cơ mà. Chị đã ngủ mê đúng không? Giấc mơ có vẻ thú vị đấy.
Cô ấy cười. Nụ cười nhẹ bẫng và ma quái.
Tôi quay lên phòng. Căn phòng sáng rực khi cửa bật mở. Có một ly trà ai đó vừa pha đặt sẵn trước ti vi. Trà ấm nóng và bốc khói nghi ngút. Tôi bật khóc. Đêm đó tôi ngồi thu mình trong ghế bành. Sợ hãi. Tôi thấy nhớ mẹ khủng khiếp. Tôi muốn về nhà.
Ngày thứ tư.
Hành trình kết thúc. Mọi người trong đoàn có vẻ mệt mỏi. Hai người đàn ông trẻ trong đoàn chỉ còn có một. Anh ta vẫn nhìn tôi cười. Nụ cười dịu dàng thân thiện. Tôi muốn hỏi về người đàn ông vẫn đi bên cạnh anh ta. Về cái ghế trống anh ta đang đặt ba lô lên đó. Nhưng tôi không đủ can đảm.
Xe chạy. Tôi nhìn thấy cô gái cùng phòng đứng dưới sân. Cô mặc áo vàng, găng tay vàng, và quàng cổ cũng màu vàng kim tuyến. Cô ấy đứng bên cạnh người đàn ông tôi vẫn thấy. Người đàn ông đêm trước. Tôi giơ tay vẫy nhẹ.
Người bên cạnh quay lại nhìn tôi. Bằng ánh mắt lạ. Tôi thấy buốt lạnh, tôi kéo cổ áo lên cao thêm chút nữa. Tôi không nhìn thấy đường viền màu vàng trên áo mình nữa. Có lẽ nó đã rơi mất vào đêm qua.
BMT, tháng 6.2006
Niê Thanh Mai

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

Hê hê, chịu khó post gúm nhỉ

Đăng nhận xét

Đã xảy ra lỗi trong tiện ích này

Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Vietnam
không ai là hoàn hảo nên mình cũng không phải là người hoàn hảo..

my pic

my pic

my music

Friends

Thiet Ke WebSite

GosuBlogger