11/10/2013

Hơn 3h sáng, giờ của những con cú thức đêm, tôi không giỏi dùng từ so sánh cho lắm. Chỉ là có nhiều lý do khiến tôi không ngủ được hoặc có thể tôi đã bị rối loạn giấc ngủ do tự tập thói quen ngủ muộn dậy trưa của mình. Thôi, cứ kệ đi. Đó không phải là những điều tôi bận tâm lắm.
Tôi vừa đọc email của một công ty mà tôi vừa đi phỏng vấn tuần vừa rồi, dĩ nhiên không phải là báo kết quả vì kết quả thì tôi biết luôn hôm phỏng vấn. Và một điều dĩ nhiên nữa là tôi đã trượt nên mới có cơ hội ngồi đây viết blog 3h sáng chứ không thì tôi đã ngủ lâu rồi.
Chuyện là công ty bên đó tuyển Ban truyền thông văn hóa, họ ghi vậy nhưng lúc đi phỏng vấn thì tôi có thể miêu tả lại trong những gì tôi nhớ thì như sau. Khỏi nói về phần test viết và test anh văn vì tôi cũng hơi ngộ ra là mình làm bài lạc đề lúc tôi bước ra. Nên lúc vào phỏng vấn khi được hỏi nghĩ gì về bài làm tôi cũng đã nói thẳng là tôi làm sơ sài, nghĩ gì viết nấy chứ cũng không tập trung cho lắm. Lúc đầu không khí diễn ra có vẻ hơi căng thẳng vì tôi run như cầm cập, chuyện là tôi không chuẩn bị tinh thần là bị phỏng vấn bằng tiếng anh. Đã lâu lắm rồi tôi không còn xài bằng tiếng anh nên ngày từ phút đầu tôi đã khá bối rối. Mọi thứ sẽ cứ để tự nhiên không có gì là khó chịu nếu như người phỏng vấn xoáy tôi như xoáy một cái máy robot, đầu tiên là câu phỏng vấn mà khiến tôi cãm giác như mình đang trả bài chứ không phải phỏng vấn việc làm, chị ta hỏi tôi em hãy phân biệt nghị luận xã hội và nghị luận văn học, phóng sự điều tra và tùy bút ký sự. Nghe xong câu hỏi tôi choáng váng bởi chỉ có chúa và tôi mới biết là hỏi tôi những khái niệm đó thì tôi chỉ có thể lật sách tiếng việt ra mà trả lời được lưu loát chứ giờ bảo tôi nhớ khái niệm rồi phân biệt nó thì hiện tại chỉ có thể nói trong những gì tầm hiểu biết hiện tại nông cạn của mình. Và đáp lại những câu trả lời của tôi là cái nhìn chẳng mấy thích thú với một loạt động từ mạnh như sai, sai, và sai. Chị ấy bảo sai thì tôi cũng chỉ cười trừ chứ giờ tôi cũng chẳng biết ai đúng ai sai. Tiếp sau đó chị ấy bảo tôi em biết làm gì, lúc này tôi bắt đầu tỉnh dần cũng trong tâm trạng hơi sốc vì thật ra lúc đó tôi cũng không biết trả lời kiểu gì chỉ nói mình giao tiếp khá, có từng làm cái này cái nọ rồi kể một chút công việc về công ty cũ thì đáp lại chị ấy bảo tôi làm MC, tôi tiếp tục sốc tôi bảo không có kịch bản, không lời dẫn, không tiêu đề em nghĩ hơi khó. Lúc này trong đầu tôi trừ khi thánh nhập vào tôi làm được ngay tức khắc chứ trước giờ tôi cũng chưa từng làm MC. Thế nhưng tôi vẫn đứng dậy và làm . Và rồi cái đáp lại tôi nhận lại là những cái chê, chê, và chê, tôi bắt đầu khó chịu muốn bước ra khỏi căn phòng đó, nước mắt tôi bắt đầu chảy ngược.
Thật sự mà nói tôi đã biết chắc là mình trượt khi tôi nộp xong cái bài test đầu tiên nên tôi không có tâm trạng hy vọng nhiều, bởi tôi không biết gì về PR mà bắt tôi viết một bài PR thì tôi cũng gọi là viết cho có, cho xong. Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu như chị ta không tiếp tục báo ngay kết quả cho tôi biết và sau đó là ngồi cười bắt đầu hạch họe tôi bằng việc kể chuyện về con trai 6 tuổi của chị ấy cũng viết lách, cũng mang tiền về cho mẹ thường xuyên, cũng có bài đăng thường xuyên trên báo hoa học trò, cũng từng thi kể chuyện về bác hồ và đạt giải nhất như tôi . Lần này thì tôi xụp đổ toàn tập, tôi chưa bao giờ nghĩ trong đời mình lại gặp một trường hợp bị so sánh với một đứa bé lớp 6. Cãm giác hụt hẫng, khó chịu, ức chế, tôi kìm nén và kím nén sau rồi tôi cũng phải email lại lời cảm ơn phỏng vấn cũng như bày tỏ cãm xúc khó chịu khi bị so sánh với một đứa bé học lớp 6.
Câu chuyện là vậy, đôi khi người ta có nhiều lựa chọn, nhưng cũng có những người không có sự lựa chọn nào như tôi. Tôi nhẫn nhục, tôi hạ mình nhưng không có nghĩa là tôi để họ kiêu hãnh, cao ngạo trên cương vị của mình kho có thể hạ nhục người khác. Công việc, tiền bạc, sự nghiệp tôi cần thật nhưng không có nghĩa là phải đánh đổi với lòng tự trọng của mình. Một sự khiêm tốn nhẹ sẽ khiến bạn được coi trọng hơn là tỏ vẻ cái sự ngão nghệ, cấp trên của mình. Bạn đang nắm trên tay một chìa khóa đề trao cho ai đó, dĩ nhiên bạn lọc nhưng không nghĩa là bạn có quyền đánh giá người khác một cách thấp hèn.
Tôi luôn tin một điều, có thể bạn hơn người khác cái này nhưng chắc chắn bạn sẽ thua kém người khác bởi một điều nào đó khác hơn.
Nhưng đời là vậy sống trong một xã hội thiếu cân bằng thì phải chấp nhận, dù đã nhiều hôm nó vẫn ám ảnh tôi, khiến tôi dày vò suy nghĩ về mình rất nhiều. Tôi đã từng rất cố gắng, tôi đã nghĩ mình đủ giỏi, đủ tự lập đủ mạnh mẽ để vượt qua nhưng đó là khi tôi còn tự đi trên đôi chân mình, tự quyết những gì mình làm. Nó khác nhiều khi bạn phải ràng buộc bởi những thứ khác nữa.
Tôi là kẻ không thích những cái sĩ diện hão bề ngoài, tôi không đánh giá một cô gái đẹp sẽ đẹp bên trong, tôi cũng không thích kiểu không có tiền nhưng cứ thích chơi sang.
Tôi nhớ tôi đã từng khóc bao nhiêu lần, suy nghĩ bao nhiêu tháng vì buồn, vì thèm được như những bạn khác có tiền đi học thêm Tin học, học anh văn. Tôi đã phải chật vật rất nhiều để đi qua 4, 5 năm đại học một cách êm thấm, tôi cũng đã đấu tranh rất nhiều để có thể đi học đại học mặc dù giờ đây tôi khá hối hận vì có những quyết định tôi chọn sai.
Thôi tôi thấy mệt rồi, hôm khác tôi sẽ kể tiếp câu chuyện vườn mai. Tôi biết tôi viết sai chính tả nhiều lắm vì khi đọc lại thường tôi mới phát hiện, tôi không có thói quen ra soát đọc lại những gì mình viết rồi mới post. Có thể tôi đang thiếu tôn trọng độc giả của mình về những lỗi chính tả sơ đẳng đó nhưng hy vọng các bạn thông cảm, ngày xưa tôi học tiếng việt kém lắm. Dù gì tôi nói tiếng việt rành như người việt bây giờ là tôi cũng thấy mình khá rồi. Cảm ơn vì đã luôn chia sẻ cùng tôi. Chúc ai đó ngủ ngon.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Đã xảy ra lỗi trong tiện ích này

Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Vietnam
không ai là hoàn hảo nên mình cũng không phải là người hoàn hảo..

my pic

my pic

my music

Friends

Thiet Ke WebSite

GosuBlogger