Chào ủn
Chẳng biết từ lúc nào mình lại có cái kiểu xưng hồ khách sáo từ bao giờ,mọi thứ diễn ra thật tự nhiên quá đúng không? Nghĩ lại để tìm lý do cũng chẳng biết là vì sao nữa. hì, mà quên chắc anh không muốn đọc đâu nha. Nhàm chán vì rồi em cũng chỉ biết nói thế thôi có biết nói gì hơn nữa đâu đúng không?
Anh trách em nhiều, và em cũng trách anh cũng chẳng kém gì đâu,hai đứa lúc nào mà chẳng thể cũng chỉ giỏi trách cứ nhau, làm nhau buồn và rồi lại tự ôm nỗi buồn về cho mình...Buồn quá là buồn phải không anh.
Đêm qua khi anh nói không có những giọt nước mắt rơi nhưng khi anh cúp máy sao tự nhiên nó ở đâu lăn ra nhiều quá....
Ủn à, đã lâu lắm rồi em mới lại nghe những bản nhạc này, những bản nhạc đã từng một thời em thích , những bản nhạc đã từng gieo cho em những niềm tin để sống.Một chút ngần lại, sao cãm giác lạ lùng quá.Ước gì, được trở lại khi mình là thơ bé, cũng khổ, cũng khó khăn nhưng chưa khi nào biết than vãn, chưa khi nào biết bỏ cuộc.
Em đã khác, khác nhiều lắm, thay đổi nhiều lắm và chính em bây giờ cũng không còn nhận ra mình là ai nữa.Một con người quá bất mãn với đời, thất vọng quá nhiều để nước mắt rơi quá nhiều để rồi tự khiến lòng mình yếu đuối.
Thứ Sáu, tháng 6 24, 2016 | Nhãn: Hồi ký | 0 Comments
11/08/2013
Tôi thường không biết bắt đầu từ đâu và hiển nhiên tôi rất thích câu nói của một ai đó đã miêu tả về tôi đó là thường kể những câu chuyện không đầu không cuối, có lẽ tôi là vậy không có sự bắt đầu của một câu chuyện nào mà kết thúc là câu chuyện đó. Những câu chuyện sẽ luôn là ngẫu nhiên, ngẫu nhiên theo đúng cãm hứng của mình.
Tôi thích một mình, thích bóng đêm, thích không ai làm phiền mình khi tôi đặt bút viết một gì đó đang đọc một cái gì đó và vì thế khi ai đó làm phiền tôi có cãm giác như họ đang cướp đi cái quyền riêng tư của mình.
Tôi cũng có những giấc mơ theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, cả những ác mộng cũng theo cả hai nghĩa và bởi vậy chúng thường ám ảnh tôi. Ngày xưa thì ít nhưng từ ngày khi tôi thấy sức khỏe mình bất ổn theo cả vật chất và tinh thần thì nó thường làm phiền tôi nhiều hơn. Tôi nhạy cãm hơn, dễ cáu giận , ngại tiếp xúc , tôi bắt đầu thu mình lại, sống trong sự sợ hãi và dường như tôi luôn né tránh những thứ sẽ khiến tôi đau bởi vậy du ra ngoài hay ở nhà tôi luôn có tư thế phòng thủ thế nên tôi thường có những giấc ngủ không ngon và chỉ chợp được mắt khi trời đã sáng tỏ và ngủ dậy khi người ta đã đi qua nửa ngày, bởi lúc đó một phần khi cơ thể đã mệt, mắt díp lại, một phần tôi cãm thấy đủ an toàn cơ thể sẽ tự nhiên đưa tôi vào giấc ngủ một cách tự nhiên.
Thế nhưng không phải đã ngủ là tôi ngủ ngon, trừ khi mọi thứ yên tĩnh tôi sẽ có một giấc sâu và khi tỉnh giấc đầu óc được minh mẫn. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng được thế, chính xác thì rất mong manh. Tiếng la hét, quát nát của người mẹ, tiếng khóc thét của đứa con nó cứ tra tấn tôi, cứ được năm hay mười phút là tôi lại giật mình và thế tôi cứ ngủ vùi cố ngủ cho đến khi con mụ đó và đứa con đi đâu đó và trả về khoảng không yên tĩnh tôi mới có thể có một giấc ngủ ngon lành và sau đó có thể mở mắt tỉnh giấc khi đã quá nửa ngày. Tình trạng này diễn ra liên miên không chỉ vài ngày vài tháng mà cả năm nay từ ngày cái nhà đó chuyển qua đối diện, mới đầu tôi tự an ủi mình chỉ là con nít, nó khóc vì đói, vì khó chịu, vì nóng bức, vì bí....nhưng rồi cứ thế nó khóc, khóc suốt từ lúc nó chỉ mới đẻ cho đến giờ 1 tuổi ập ẹ tập nói. Nó có thể cả ngày từ sáng mờ cho đến tối khuya, khoảng thời gian nó khóc cách nhau khoang 30 phút và thời gian yên tĩnh nhất đó là lúc nó ngủ. Lúc này tôi mới bắt đầu chú ý mụ ấy, tôi gọi là mụ vì thường những người tôi ghét mà là đàn bà thì tôi thích gọi họ là mụ. Tôi suy nghĩ không biết mụ có biết nuôi con không bởi tôi nhớ lúc đứa nhỏ mới tập đi mụ không bao giờ cho nó đi giày dù là giày vải mềm hay cao su, hay cái giày gắn cái còi bíp bíp mà tôi nhớ em gái tôi vẫn hay cho đứa cháu bé bỏng tôi đi. Mụ cho đứa nhó nó đi tung tăng khắp cái khoảng sân 1 mét dài 10 căn phòng dãy trọ, sần sùi, bụi bặm, dơ bẩn. Tôi còn thấy gớm nhưng không hiểu sao mụ lại không thấy gớm cho con mình. Có lần chướng mắt tôi cũng lên tiếng vài câu với mụ, đấy là tôi cũng muốn biết liệu mụ cố tình hay là vô tình không để ý đứa nhỏ. Tôi bảo: Sao chị để đứa bé nó đi chân trần ở cái sân dơ thế này nhiều vi khuẩn mà em bé dễ bệnh lắm. Tôi gọi mụ bằng chị vì mụ đã có con, chứ sau này thì tôi cũng được biết mụ nhỏ hơn tôi một tuổi, mà còn từng là ý tá nữa đấy, đấy mới là điều tôi sốc. Vì y tá mà khi tôi hỏi mụ câu đó mà mụ nói với tôi là : Để nó đi vậy, chân chạm đất có cãm giác sẽ mau vững đi hơn chị ạ. Lúc đấy tôi cũng im luôn, dù gì tôi cũng nghĩ không lẽ mình lại đi dạy đĩ vén váy. Nói đến câu này lại phải giải thích thêm là người xưa tôi cũng chẳng biết cái câu nó nghĩa là gì. Lần đầu tiên tôi nghe thấy là từ cái ông chồng tôi mà ra, vì trước đó thì tôi cũng chẳng bao giờ bốc ra từ mồm mình những câu thúi hoắc như thế. Nhưng người ta có câu gần mực thì đen tôi nói vậy, ý tôi là những người mà sống chung với nhau bao giờ họ cũng ảnh hưởng ít nhiều tới nhau. Thêm nữa, tôi gọi câu đó là thúi hoắc vì cái từ đĩ, tôi nghĩ nó chẳng tốt đẹp gì, dù họ có là nghề gì, dù họ tệ đến đâu tôi vẫn tin đâu đó họ vẫn có phần nào đó là giá trị con người và đạo đức sống. Tôi thấy mỉa mai cho cái câu mà người ta dùng để ví von, so sánh đó. Nghe bảo tiếng việt đẹp lắm, thật ra cũng tùy người biết dùng thì đẹp mà không biết dùng thì xấu. Có vẻ như tôi đang lan man, lảng sang chuyện khác, trở lại với mụ con hàng xóm.
Tôi chưa có con, tôi không giám khẳng định cái mụ nói hay chính xác là suy nghĩ của mụ về vấn đề đó nó đúng hay không đúng nhưng tôi nghĩ rằng nếu mụ thông minh hơn thì mụ cũng phải hiểu chạm đất để dễ cãm nhận tập đi cho nhanh hơn thì mụ cũng nên để đứa bé tập đi chân đất chỗ nào nó sạch sẽ, thơm tho chứ cái chỗ sân gạch nham nhở này đến tôi còn muốn nhỏ toẹt nước bọt khi nhìn xuống thì....Đấy là một cái điển hình đã thể hiện cái bản chất con người của mụ. Tôi nhớ hồi ngày mụ chưa chuyển qua tôi luôn quét cái khoảng sân trước phòng mình sạch sẽ, nhưng mụ không bao giờ quét cái khoảng của mụ và mỗi lần gió thổi là y chang chỗ tôi vừa quét như chưa từng quét, sau quen dần tôi cũng chẳng thèm quét nữa cho bõ tức, mà đã ghét tôi cũng nghĩ đơn giản thế này con mụ hay tung tăng chứ ai tung tăng ngoài đó, mụ không thấy dơ thì mắc gì mình phải dơ giùm mụ.
Nghĩ đến đây tôi lại thấy cái ức chế ùa về, thấy văn không còn là văn mà nó chỉ toàn cái toan tính, phán xét, xét nét bản chất xấu đẹp giữa những con người mà tôi cũng đâu phải là người hoàn hảo.
Nghĩ vậy tôi lại nhớ tới cái vườn mai, cái vườn mai mà trước khi chưa có dãy phòng đó chặn lại, những giọt sương đọng trên lá, những cành mai chúm chím nở, những con chim ríu rít chuyền cành, tiếng gió thổi lao xao cả những ánh sao đêm khi đêm về, tôi còn cãm nhận được cái mưa khi giọt mưa tạt vào. Đây cũng chính là lý do khiến tôi chuyển đến đây sống, một không gian yên bình giữa cái thành phố ồn ào như muốn nghẹt thở.
Thế nhưng người ta đã bảo rồi người tính không bằng trời tính....
Thôi tôi nghĩ tôi sẽ đi ngủ không thì tôi sẽ luyện thêm game 9 dragon, tôi được level tam hoa rồi tí nữa nó cho x3 exp và drop. Lúc khác tôi sẽ kể tiếp.
Thứ Sáu, tháng 11 08, 2013 | Nhãn: Hồi ký | 0 Comments
maybe
Chưa gì vậy là đã hết tháng 8 rùi đấy, sang tháng 9 rồi. Thời gian trôi đi nhanh thật, đôi khi giật mình bỗng thấy sợ, sợ những việc muốn làm chưa làm được mà thời gian thì cứ chạy có khi nào chờ đợi ai đâu.
Năm học mới đã bắt đầu được mấy tuần rồi, năm cuối rồi lẽ ra người ta học nhiều hơn chơi, còn mình thì chơi nhiều hơn học.. lúc nào chẳng vậy. Khi nào mình cũng thường làm những chuyện ngược lại với người khác mà..cũng hơi “hâm” thật ..
Hè vừa rồi về quê được mấy hôm, lục lọi trong đống những sách vở cũ cả trong đống thư lộn xộn của mình nữa, lặng người lại khi thấy 1 lá thư có lẽ chưa gửi, hoặc đã gửi rồi mà còn sót lại bản gốc nào đó…(cũng chẳng nhớ cho nỗi nữa).
Và hôm nay bỗng nhiên muốn post lên…không biết có bị ai ném dép vào mặt không nữa hì hì..kệ. Thích ta cứ post.
Ban mê,29/3/07
Anh khờ à! Thời gian trôi nhanh quá đúng không? Mới đó mà đã vụt trôi gần sang tháng 4 rồi và có lẽ khi anh đọc được những dòng này của em là đã sang tháng 4 thật rồi ấy chứ!.
Có lẽ là vậy, có những điều mình luôn muốn biết nhưng không bao giờ có đáp án, và có những điều ta không cần phải hỏi nhưng đáp án sẽ tự tìm đến ta và vì thế tốt nhất đừng hỏi ngày mai sẽ ra sao, sẽ có chuyện gì xảy ra ?, Bởi, có hỏi ta cũng không bao giờ có đáp án vậy thì cứ hãy để mọi chuyện xảy ra bình thường và ngày mai hãy luôn sẵn sàng chào đón tất cả những gì bất ngờ có thể xảy ra. Sống hết mình cho ngày hôm nay, làm tốt hơn những gì hôm qua chưa làm được, cố gắng hết mình để ngày hôm nay khi trôi qua đi ta không hối tiếc quá nhiều những gì ta chưa làm được.
Em nói luyên thuyên quá đúng không anh? Đừng cười em nhá! Tất cả những dòng trên anh coi như là những dòng em tự khuyên lòng mình vậy. Bởi 2 ngày hôm nay ở phòng một mình, tối cũng một mình chẳng biết kiếm ai trò chuyện nên lò mò lấy giấy ra than thở cùng anh cho vui. May mà hiện tại bây giờ anh không đang ở đây đó, anh mà ở đây bây giờ chắc nghe em than đến điếc tai muốn bỏ chảy luôn hì hì.
Giờ đã 12 giờ đêm rồi, em vẫn còn phải ngồi học chỉ có 2 thứ duy nhất làm bạn tri kỷ cùng em bây giờ đó là tiếng tích tắc của đồng hồ báo thức và tiếng vo ve của những con muỗi bay lởn vởn khắp nơi, mà hình như nghe tiếng của chúng còn hay hơn cả bản hòa tấu thình phòng trong một giàn nhạc lớn vậy hì hì..(*_*).
Anh khờ à!. Anh có biết thời tiết ở dưới em bây giờ như thế nào không? Không còn những ngày nắng nóng khó chịu ra đường với những trận gió bụi mờ mắt nữa đâu, mà là mỗi buổi chiều với những trận mưa to rào rào, những hạt mưa ti tách nối nhau rơi xuống nền đất và đập vào những mái tôn như đang hòa tấu những điệu nhạc vui tai vậy. Ở thành phố hoài chắc anh không biết được ý nghĩa của những trận mưa cuối tháng 3 này ở dưới Tây Nguyên mình như thế nào đâu nhỉ. Nếu ở nhà, sau một ngày mưa buổi tối anh sẽ nghe thấy tiếng ộp oạp của con ếch, rồi cả tiếng dế nữa. Đêm tối khi nằm ngủ và yên lặng nghe tiếng mưa sẽ thấy cãm tưởng như cả không gian đang thu hẹp lại trong cái khoảng nhỏ thôi vậy, ở đấy tất cả chỉ có sự bình yên, không ôn ào, không bon chen, không phải lo âu nhiều. Rồi những luồng gió nhẹ luồn qua những khe hở nhà, ùa vào phòng, khiến ta cãm giác se lạnh. Kéo chăn lên thêm một tí nữa cho ấm, thở một tiếng nhẹ sau khi hít thật sâu, nhắm mắt lại và mọi thứ trên đời này dường như thật đơn giản, không hề một chút rắc rối buồn phiền, nhắm mắt lại và thanh thản ngủ một giấc ngon lành.
Và khi sáng mai thức giấc, không phải là những giấc ngủ nướng cho đến trưa mà ta tự thưởng cho mình sau một tuần bận rộn, mệt mỏi như khi ở thành phố. Đó là một buổi sớm khi ánh mặt trời vẫn còn le lói xa xa với màu hồng nhạt, mở cửa và bước ra ngoài. Sau một trận mưa to tất cả đều như vừa được tắm một trận thỏa thích, đất vẫn còn trong “bộ đồ” ướt sũng chưa kịp thay, những lá cây thì đang còn ngái ngủ thả những dải áo của mình thươn dài xuống cho những cô nàng giọt sướng tha hồ mà trườn mình đùa nghịch trên những vòm lá, và con chó nhỏ thân thuộc âu âu sủa vài tiếng chào chủ rồi vẫy đuôi nguây nguẩy, quấn quýt bên chân .
Một ngày mới lại xắp bắt đầu, ngày hôm đó anh sẽ thấy những nụ cười mãn nguyện của tất cả mọi người, những nụ cười thân thiện vui vẻ đó là niềm vui của họ. Tất cả một sự sống mới như bắt đầu, mọi người tất bật chuẩn bị đi gieo đậu, hạt, củ, chuản bị cho một mùa bội thu mới. Và với những hạt ngô đã gieo xuống đất chỉ sau vài ngày chúng sẽ có cơ hội biến thành cây con vươn mình khỏi lòng đất từ từ nhô lên ngắm ánh nắng mặt trời. Và anh sẽ lại thấy nụ cười thích thú của người nông dân sung sướng khi thấy những sự mệt nhọc của mình đang bắt đầu bù đắp lại cho mình.
Sau một trận mưa xuống, thăm đồng ruộng anh sẽ nghe thấy tiếng xì xào như đang trò chuyện vui vẻ của các nhánh lá lúa va vào nhau khi gió thổi, bước trên bờ ruộng, cứ tưởng rằng sẽ chẳng bị ướt đâu, đi một hồi quần sẽ vẫn bị ướt bởi sương vẫn còn đọng trên lá giờ chúng đổi hướng “bám vào” quần mình hì hì , vừa đi vừa ngắm những đồng ruộng với dải xanh ướt của lúa, rồi để ý tiếng nước róc rách chảy đổ từ thửa ruộng này xuống thửa ruộng kia, rồi cùng hòa vào là tiếng ríu rít của mấy con chim sẻ, chim ri bay nhảy nhót từ cành này qua cành cây khác. Cuộc sống không hề chán nản như ta thường nghĩ, những điều tưởng chừng như quá đỗi bình thường ấy, để ý một chút, cãm nhận một chút, bỗng nhiên nó lại trở thành một niềm vui bình dị, nhỏ nhoi, rất riêng của mỗi người.
Anh biết vì sao em lại kể với anh chuyện ở trên không? Vì bây giờ em cứ thấy anh xoáy mình theo nhịp chạy của thời gian, công việc. Có lẽ là thế, sự bận rộn khiến anh không có một chút thơi gian dành cho riêng mình, thời gian làm những gì mình muốn như anh nói và nếu có một chút 15 phút, 30 phút hay lâu hơn 1 tiếng, những thời gian đó là để dành cho sự nghỉ ngơi, tranh thủ giải trí, sự mệt mỏi khiến ta không còn đầu óc đâu mà lãng mạn như thế nữa phải không anh?
Nhưng để ý một tí anh sẽ vẫn có thể tìm thấy những niềm vui nho nhỏ ở cái nơi đông đúc, bon chen ồn ào đó đấy. Đó có thể là những tiếng rao văng vẳng ở những khu hẻm hằng ngày, tiếng xe ồn ào ban đêm, cái vẻ hấp tấp vội vàng của mọi người mỗi buổi sáng sợ trễ giờ làm, cái mặt lạnh băng như những cỗ máy rô bốt vô cảm của người dân thành phố, họ phần ai nấy sống y như là họ không biết gì, không nghe thấy gì, trông thật hay hay. Hay như một ngày anh không vội vã trông thấy cái vẻ bực tức, vội vàng, khó chịu của mọi người đi đường khi bị kẹt xe trông họ cũng có cái ngố làm sao !. và bất giác nghĩ có lẽ trông mình trong những lúc như họ chắc mình cũng có cái bộ mặt ngố như vậy hì hì., và hay đơn giản nhất khi buổi sáng sớm bước ra đường anh gặp một cụ già anh chào cụ một câu và cụ già ấy tươi cười gật đầu chào lại anh, anh sẽ thấy những niềm vui nhỏ nhoi chẳng hề khó tìm như những gì ta nghĩ …
Anh đừng nghĩ em nói sáo rỗng, không có thực, tất cả đều thực đấy. Tất cả những gì em nói đều là những gì em đã từng thấy, em cãm nhận. Vì hồi còn học, mỗi lần thấy chán hay găp chuyện buồn nào đó, em thường ra ngoài đường đi lang thang đâu đó và khi về em sẽ bỏ qua tất cả những gì mình đã thất bại, luôn có một niềm tin để tiếp tục bước tiếp.
Anh còn nhớ đã từng hỏi em câu gì không? “ Em thường làm gì những khi em buồn ?”, Bây giờ em có thể trả lời cho anh rằng: Đi đâu đó, thực hiện một điều gì đó, làm một cái gì đó, bất cứ gì…miễn sao việc mình thực hiện không liên quan đến việc khiến mình buồn. Nhưng khi đã quyết định làm gì đó thì không hối tiếc thời gian, chơi thì chơi đến cùng. Cách giải sầu của em đó, đối với em thì hiệu quả lắm hì hì..(*_*)
Ôi, đúng là nói luyên thuyên từ nãy giờ mà em vẫn chưa vào chủ đề chính………………………………………………………………………
(Trích)
Công nhận ngày xưa ấy ta lãng mạn ghê, mà cũng thật cuộc sống khi đấy chả như bây giờ. Mà người ta của ngày xưa ấy đầu còn nữa đâu, khi người ta đi không một câu giải thich, khi đấy ta đã khóc thật nhiều, buồn thật nhiều… còn giờ ta chỉ thầm hỏi có khi nào giữa dòng người đông đúc kia ta và người ta ấy đã từng đi qua nhau mà không biết.
Hỏi thế chỉ để hỏi , bởi giờ ta không còn là cô bé của người ta của ngày xưa ấy vô tư, hôn nhiên, yêu đời , lãng mạn. Cuộc sống giờ còn nhiều thứ phải lo lắm chẳng còn chút tâm tư đâu mà ngó nghiêng, để ý, cãm nhận… thương chính mình còn chưa đủ thấy chẳng còn sức đầu nghĩ cho Người… Giờ ta vô cãm thật, có lẽ cuộc sống chật vật quá tâm hồn ta bé lại, trái tim ta chật lại, tình yêu thương của ta cũng nhỏ hẹp lại…. chắc là thế rồi …
Thứ Sáu, tháng 9 03, 2010 | Nhãn: Hồi ký | 0 Comments
Hà Nội mưa!
Hà Nội mưa, chỉ có tiếng mưa ti tách và âm thanh nhạc phát ra từ máy điện thoại. Hôm nay thứ 7, lần đầu tiên, thứ 7 đầu tiên được bên người ấy, lòng sao nghe lạ lùng, lạ lắm !!!. Chẳng biết phải tả sao, nhưng thật hạnh phúc….
Mưa Hà Nội giống mưa ở quê mình quá, cái mát lạnh, cái yên tĩnh tạo cho người ta cãm giác của cuộc sống thật bình yên. Nằm yên lặng, nghe và cãm nhận sẽ khiến lòng người thêm được chút thi vị, hay là cái mà người ta vẫn gọi là cái gia vị của cuộc sống.
Khi người ta cười, người ta sẽ cãm giác hạnh phúc ?. Chưa chắc! Nụ cười ẩn chứa nhiều cái lắm, đâu chỉ có niềm hạnh phúc thẫm chí người ta cười chỉ như muốn giải tỏa một nỗi buồn phiền nào đó chẳng hạn.
Mưa cũng thế ! Đâu phải mưa là buồn, mưa buồn hay vui còn tùy thuộc vào cãm xúc của mỗi người. Thẫm chí có nhiều người không thích mưa, thấy mưa là khó chịu hì hì….
Đã gần một tuần ở Hà Nội nhưng thật sự mình vẫn chưa tìm thấy được Hà Nội thật sự đẹp ở đâu. Có một đoạn đường đi qua toàn là cây và những ngôi nhà thấp bé, người dân đứng ra cửa vỉa hè nói chuyện tào lao, nhìn thật bình dị. Hà Nội có cái vẻ gì đó cổ kính như người ta vẫn nói nhưng với mình thì Hà Nội có cái gì đó gọi là xưa nhưng vẫn có cái gì đó gọi là hiện đại, đúng vóc dáng của một thủ đô.
Nhịp sống của Hà Nội cũng giống như chính người dân ở đây, âm thầm, lặng lẽ, trầm lắng…không hề náo động, ôn ào, hấp tấp, vội vã như ở TPHCM. Nhìn dân ở đây họ lúc nào cũng “lạng lùng”, dường như mọi thứ trôi qua ở đây lúc nào cũng nhịp nhàng, chậm rãi…..
Hà Nội, 12/07/08
Thứ Bảy, tháng 8 28, 2010 | Nhãn: Hồi ký | 1 Comments
Giới thiệu về tôi
- Ỉn Dễ Thương
- Vietnam
- không ai là hoàn hảo nên mình cũng không phải là người hoàn hảo..
my pic
