Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

THƠ VIẾT Ở AJUN HẠ - Niê Thanh Mai

Ơ em!
Đêm nay trăng sáng
Mình dắt nhau ra lán tre
Bốn bề mênh mông
Ta tìm nhau như chim rừng tìm bạn kết đôi.

Ơ em!
Đêm nay thú không đi hoang
Cá dưới hồ thôi quẫy đạp
Uốn éo tìm bạn tình thủ thỉ
Hai ta chỉ còn một
À…
Trời mênh mông giólán bần bật run.

Ơ em!
Ta thương em!
Thương những đêm trăng ngoài lán của mình.
-->đọc tiếp...

EM ƠI ! - Niê Thanh Mai

Gấu váy em dính đầy cỏ may
Quì gối xuống
Anh nhặt cho
Kẻo đâm vào bắp chân ngăm ngăm màu đất.

Cổ tay em
Dính nhựa cây rừng
Lại đây anh kéo vạt áo đỏ chói trước ngực
Lau cho
khỏi đen, khỏi ám.

Vồng ngực em
Nhô căng sau thổ cẩm dầy như tấm chăn em đắp
Ướt đầm
Mồ hôi ngọt mặn của bước chân lội suối trèo đồi
.….

Bắt anh về nhà em đi!
Về anh gỡ hoa may gấu váy
Chùi nhựa cây rừng
Hít sâu lồng ngực con gái
Sâu rối lòng rối dạ.

Chúng mình sẽ đẻ con
Gái lại dính hoa may gấu váy
Trai lượn lờ đòi chùi nhựa cổ tay…
-->đọc tiếp...

Anh thương em ngủ



Anh thương em khi ngủ

Phong thái rất hồn nhiên.

Em ngủ như trẻ nhỏ
Ngon say một giấc liền.
Tay em thả xuôi xuôi

Như bơi vào cõi mộng

Mắt em khép dài dài

Dưới trán em lồng lộng.

Em nằm in trẻ nhỏ

Trong chiếc võng yêu thương

Anh dệt giăng khắp

Trong phòng, quanh quất giường.

Anh thức nhìn em ngủ,

Anh canh giấc cho em;

Anh lắng nghe nhịp thở

Ngực em điều xuống lên.

Trở mình, tay ấp má

Anh thương em dáng người

Tin cậy vào cuộc sống,

Tin ở anh trong đờị

Sau một ngày đầy việc

Chúc em tôi giấc lành!

Anh vô cùng sung sướng

Nếu em mơ thấy anh.
-->đọc tiếp...

Thế đấy - Phan Thành Khương


Anh muốn được gọi bằng mẹ và cha, những người yêu kính

Đã sinh, nuôi em nên vóc, nên hình;

Anh muốn được gọi tên quê em bằng hai tiếng: quê mình
Để anh và em rồi sẽ cùng về thăm quê ấy;

Anh muốn được cả những nghìn điều khác thế

Mà điều nào cũng không thể thiếu em !

Khi có em,

Bao gánh nặng trên vai anh liền trở thành nhẹ nhõm!

Khi có em,

Con đường xa trước mặt anh thoắt hóa nên gần!

Khi có em,

Bầu trời trên đầu anh càng xanh và rộng vô ngần!

Khi có em,

Mặt đất dưới chân anh càng vạn lần vững chãi!

Khi có em,

Quê hương của chúng ta càng xiết bao nguy nga, lộng lẫy!

Khi có em,

Bè bạn, anh em của chúng ta càng biết mấy thân thương!

Khi có em,

Anh thấy mình giàu có lạ thường!
Ninh Thuận, 8-3-1984


Phan Thành Khương
-->đọc tiếp...

Bài thơ về đôi dép




Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành th

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
-->đọc tiếp...

HAI SẮC HOA TI-GÔN


HAI SẮC HOA TI-GÔN
T.T.K.H.

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng : "Hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi".

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp : "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng nghĩ suy".

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trần gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo với chồng tôi
Từng mùa thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi ! Người ấy có buồn không ?
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng...

-->đọc tiếp...

Vợ và Bồ

Bồ là phở nóng tuyệt vời

Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.

Bồ là nơi tỏ lời yêu


ợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.

Bồ là rượu ngọt trong bình

Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo.

Nhìn bồ đôi mắt trong veo

Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm.

Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền

Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang

Bồ giỗi thì phải xuống thang

Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền

Một khi túi hãy còn tiền

Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh

Một mai hết sạch sành sanh

Bồ đi vợ lại đón anh về nhà

Bồ là lều, vợ là nhà

Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia

Vợ là cơm nguội của ta

Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng..
-->đọc tiếp...

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Vietnam
không ai là hoàn hảo nên mình cũng không phải là người hoàn hảo..

my pic

my pic

my music

Friends

Thiet Ke WebSite

GosuBlogger